Video-Clip Hay Về Biển Đảo

Phát động chương trình “Hạt mầm yêu nước”

Sáng 20/3, tại Trường Cán bộ quản lý giáo dục TPHCM đã diễn ra buổi lễ phát động và tổ chức chương trình “Hạt mầm yêu nước” chung tay vì biển đảo quê hương.

Lễ giỗ Gạc Ma đặc biệt trên vùng biển Hoàng Sa

Rạng sáng 13-3, từ Đà Nẵng, hai chiếc tàu cao tốc thuộc một doanh nghiệp cùng gần 20 thuyền viên đã hướng thẳng mũi tàu ra khơi trên hải phận quốc tế vùng biển Hoàng Sa để tổ chức lễ giỗ.

Nhà giàn DK mùa biển động

Nằm ở thềm lục địa phía Nam, gần đất liền hơn so với Trường Sa, nhưng đời sống và công việc của cán bộ, chiến sĩ trên Nhà giàn DK1 luôn đối mặt với muôn vàn hiểm nguy do điều kiện khắc nghiệt của thời tiết ở Biển Đông.

Bảo vệ chủ quyền biển đảo trong tình hình mới

Biển không chỉ chứa đựng tiềm năng kinh tế to lớn, cửa ngõ mở rộng quan hệ giao thương với quốc tế mà còn đóng vai trò quan trọng bảo đảm an ninh, quốc phòng đồng thời là địa bàn chiến lược trọng yếu trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Một nén hương lòng gửi tới Hoàng Sa

Hàng năm, cứ vào thời điểm khởi đầu của một năm mới, có rất nhiều việc để làm, để nhớ, để chiêm nghiệm trong cuộc sống thường nhật, vốn quá bề bộn của mỗi một chúng ta. Trong số đó, có những sự kiện không thể nào quên đối với mỗi một người con đất Việt.

Quần đảo Trường Sa

Quần đảo Trường Sa cách quần đảo Hoàng Sa tính đến đảo gần nhất là khoảng 350 hải lý, đảo xa nhất là khoảng 500 hải lý, cách Vũng Tàu 305 và các Cam Ranh 250 hải lý, cách đảo Phú Quốc 240 hải lý, cách Bình Thuận (Phan Thiết) 270 hải lý.

Quần đảo Hoàng Sa

Quần đảo Hoàng Sa nằm trong một phạm vi khoảng 15.000 km2, giữa kinh tuyến khoảng 111 độ Đông đến 113 độ Đông, khoảng 95 hải lý(1 hải lý = 1,853 km), từ 17o05’ xuống 15o45’ độ vĩ Bắc

Nhà giàn DK 1 - cột mốc chủ quyền giữa biển khơi

Cụm Nhà giàn DK1 ra đời gắn với sự kiện Gạc Ma, thể hiện quyết tâm mạnh mẽ của Việt Nam trong sự nghiệp bảo vệ chủ quyền biển, đảo của Tổ Quốc

Thứ Năm, 15 tháng 3, 2018

Cháy mãi ngọn lửa Gạc Ma

Biên phòng - 500 cựu binh Trường Sa của 09 tỉnh miền Trung và Tây Nguyên đã hội tụ về thị trấn Hòa Vinh, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên trong ngày 14-3, kỷ niệm 30 năm ngày “Sự kiện Gạc ma”. Trong nước mắt, nụ cười của ngày gặp mặt, câu chuyện của những người từng mặc áo lính bảo vệ Trường Sa 30 năm trước cứ dội trong lòng người nghe cảm xúc dâng trào.
5aaa14bb22f7c7bcf9005a9c
Cựu binh Trường Sa tưởng niệm đồng đội hy sinh ở Gạc Ma. Ảnh: Phương Oanh
Sống mãi tuổi 20
Gác lại những tất bật lo toan của cuộc mưu sinh, với những cựu binh Trường Sa, gặp nhau trong ngày kỷ niệm này, chỉ có tình đồng đội và tuổi hai mươi trong sáng mà hào hùng.
Trong niềm xúc động dâng trào, những cựu binh Trường Sa đã siết chặt tay, choàng vai, ôm nhau, cùng hát cho nhau nghe những bài hát về Trường Sa, về biển, kể những câu chuyện về đảo chìm, đảo nổi ở Trường Sa, về những năm tháng gian khổ mà kiên cường cùng đồng đội chiến đấu bảo vệ biển, đảo Tổ quốc.
Với cựu binh Nguyễn Lê Bắc, chiến sỹ thuộc Lữ đoàn 146 có mặt ở đảo Song Tử Tây, đó là ký ức một thời trai trẻ, được sống với không gian thoáng đãng giữa trùng dương, hít thở mùi tanh, vị mặn nồng của biển mà thèm được thấy bóng dáng một người con gái. “Nhớ những bữa cơm giữa mùa khô cứ thèm một đĩa rau xanh để chấm nước mắm đông cô”, hay “ao ước có thêm một ca nước ngọt ngoài tiêu chuẩn để tráng lại mình cho đỡ rít sau mỗi buổi chiều tắm biển” - anh Bắc nhớ lại.
Chống cây nạng để về với đồng đội trong ngày gặp mặt, anh Trần Văn Hùng, người thương binh đã để lại một chân ở Trường Sa bây giờ chính là người lưu giữ nhiều nhất những kỷ niệm hồn nhiên của một thời tuổi hai mươi giữ đảo. Anh Hùng kể: “Cứ ba tháng, có tàu chở hàng từ đất liền ra, mang theo những lá thư của học sinh các trường học trong đất liền viết gửi, anh em chúng tôi chuyền nhau, đọc đi, đọc lại đến nỗi tờ giấy bị nát, chữ mờ hết. Vậy mà, mỗi lần đọc là thấy vui, như cảm nhận được hơi ấm từ đất liền gửi ra”.
Về với những người đồng đội, ông Nguyễn Hồng Sơn cùng nhiều cựu binh Trường Sa đã xúc động, nghẹn ngào khi được gặp lại người con gái Thiếu úy Trần Thị Thủy và cháu ngoại của anh hùng liệt sỹ Trần Văn Phương, người đồng đội của mình đã ngã xuống trong trận Gạc Ma 30 năm trước. Ngày ấy, anh hùng liệt sỹ Trần Văn Phương ngã xuống mà không hề biết vợ anh đã có thai hơn một tháng. Và sau đó, đứa con gái duy nhất của anh đã lớn lên mà chưa một lần được nhìn thấy và gọi tiếng cha.
Khúc ca bi tráng 14-3
30 năm đã trôi qua kể từ sự kiện 14-3-1988, hình ảnh những người lính sát cánh bên nhau, tạo thành vòng tròn bảo vệ cờ Tổ quốc trên bãi đá Gạc Ma đã trở thành tượng đài bất tử trong lòng dân tộc. Nhiều người dự buổi gặp mặt đã không cầm được nước mắt khi được xem đoạn phim trình chiếu lại, kết nối câu chuyện lịch sử để có một hình dung rõ nét về trận chiến bi hùng của những người lính Trường Sa ngày ấy...
Lúc 17 giờ ngày 13-3-1988, lực lượng công binh của ta bốc dỡ vật liệu xây dựng, hàng hóa từ tàu vận tải HQ604 xuống đảo chìm Gạc Ma. Đại úy Vũ Phi Trừ, thuyền trưởng tàu HQ-604, nhận được lệnh khẩn trương chuyển vật liệu xây dựng lên đảo Gạc Ma để đặt mốc chủ quyền đúng vào lúc 0 giờ ngày 14-3. Thực hiện đúng mệnh lệnh này, cờ Tổ quốc và cột mốc chủ quyền đã được đặt lên đảo.
Đến 5 giờ sáng, các chiến sĩ của ta bị tấn công. Thiếu úy Phương trúng đạn nhưng lập tức nhiều đồng đội của anh đã chạy lên hỗ trợ giữ cờ. Dù bị bắn trọng thương, anh Phương vẫn cố ngoi lên mặt nước, tay luôn giữ chặt lá cờ, và nói như ra lệnh: “Thà hy sinh chứ không thể để mất đảo, hãy để máu chúng ta tô thắm lá cờ Tổ quốc”. Cứ thế, thấy người trước ngã xuống, người sau tiếp tục lao tới tự biến mình thành cột cờ sống trên biển. Trong cuộc đụng độ không cân sức trên đảo chìm Gạc Ma, Thiếu úy Phương cùng 64 đồng đội đã ngã xuống.
Thời gian trôi qua, khá nhiều đổi thay trong cuộc đời, song câu chuyện về những năm tháng sống giữa Trường Sa, từng tận mắt chứng kiến cảnh đồng đội mình nằm xuống trong ngày 14-3 vẫn sống mãi trong ký ức cựu binh Nguyễn Xuân Hồng, lúc đó là Đại đội phó Đại đội Phòng không ở đảo Sinh Tồn thuộc lữ đoàn 146.
Anh Hồng kể, sáng sớm 14-3-1988, như mọi ngày, tiếng kẻng báo thức vang lên trên đảo Sinh Tồn, cán bộ, chiến sỹ trên đảo thức dậy tập thể dục. Nhưng rồi nếp sinh hoạt ấy bị phá vỡ khi từ đồi quan sát, trinh sát báo rằng ngoài biển có mục tiêu rất lạ. Lính đảo lập tức lên các điểm cao, dõi mắt ra khơi. Cựu chiến binh Trường Sa Nguyễn Xuân Hồng cho biết, anh và đồng đội nghe có tiếng đạn pháo kèm những cột khói đạn từ phía cụm đảo Len Đao, Cô Lin và Gạc Ma bốc lên....
8xj2qfcuil-73592_7012822831218842475_2
Các cựu binh Trường Sa xúc động khi gặp lại con gái và cháu ngoại anh hùng liệt sỹ Trần Văn Phương, người đồng đội đã hy sinh trong trận hải chiến Gạc Ma 30 năm trước. Ảnh: Phương Oanh
Anh Hồng kể tiếp, khoảng 8 giờ sáng, chúng tôi nhận lệnh từ chỉ huy, bơi xuồng về phía các cụm đảo để hỗ trợ, cứu chữa anh em. Từ đảo Sinh Tồn, anh em chúng tôi thả những chiếc xuồng dây, bơi về phía cụm đảo này. Tuy gần nhất so với các đảo khác, song khoảng cách từ đảo Sinh Tồn đến cụm đảo này đến 17 cây số.
Rất sốt ruột, chúng tôi cố hết sức quạt mái chèo để đến nơi nhanh nhất. 3 giờ chiều, xuồng đến gần Gạc Ma, chúng tôi nhìn thấy một vùng máu đỏ loang khắp mặt biển quanh bãi đá mà nhói lòng. Một số xuồng của đồng đội đi tìm, vớt anh em bị thương đang trôi lênh đênh trên biển. Xuồng chúng tôi cập vào bãi đá ngầm Cô Lin, đón một số anh em thương binh và đưa thi thể Thiếu úy Trần Văn Phương (trước đó được đồng đội tàu HQ 505 chuyển từ bãi Gạc Ma sang) về đảo Sinh Tồn. Anh em chúng tôi vừa bơi, vừa chèo, thay nhau đẩy xuồng. 9 giờ đêm, xuồng về đến đảo Sinh Tồn.
Giọng chùng xuống, người cựu binh Trường Sa kể chuyện trong nghẹn ngào: “Đâu có sự chuẩn bị trước cho một cuộc tiễn đưa người đồng đội. Chúng tôi đắp mộ cho anh rồi đứng lặng xung quanh. Anh em ai cũng nhói lòng, giữa trùng dương, không có nén nhang đốt lên cho ấm cúng. Vậy rồi, có đồng đội bẻ mấy nhánh san hô, đem vào cắm lên trên mộ, như thay cho hoa. Gió mùa Đông Bắc rất mạnh, tiếng sóng biển vỗ vào gành san hô ầm ào. Không ai nói được lời nào, tất cả nghẹn lại trong nổi thương nhớ người đồng đội. Đó cũng là lúc quyết tâm giữ đảo trong những người lính chúng tôi mạnh mẽ hơn bao giờ”.
Phương Oanh
Theo baomoi.com

Ký ức Gạc Ma qua những chứng nhân của lịch sử

Trận đánh Gạc Ma cách đây tròn 30 năm vẫn hằn sâu trong tiềm thức của nhiều người Việt Nam, đặc biệt là đối với những người cựu binh từng trực tiếp tham chiến...
Ký ức hào hùng
Tròn 30 năm trước (ngày 14/3/1988), máu đã đổ ở Trường Sa khi Trung Quốc bất chấp luật pháp quốc tế, bất ngờ xâm lược đảo Gạc Ma của ta. Để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ quốc gia, hàng trăm chiến sĩ hải quân nước Việt đã anh dũng, kiên cường chiến đấu... Để rồi, 64 chiến sĩ đã nằm lại không thể trở về...

Bên những cơn sóng biển, những cựu binh Gạc Ma trò chuyện, nhớ lại đồng đội cách đây 30 năm
Bên những cơn sóng biển, những cựu binh Gạc Ma trò chuyện, nhớ lại đồng đội cách đây 30 năm
Ngày nay khi đã hòa bình, những hình ảnh, câu chuyện về sự kiện bi hùng đó vẫn in sâu trong tiềm thức của nhiều người, đặc biệt là những cựu binh Gạc Ma.
Chúng tôi may mắn khi có cơ hội được gặp những người lính Gạc Ma ngày ấy, được nghe họ kể lại những kí ức đầy cảm xúc của trận đánh trên biển ác liệt.

Cựu binh Trần Thiên Phụng (bên trái) cùng đồng đội kết vòng hoa tưởng nhớ các liệt sĩ Gạc Ma
Cựu binh Trần Thiên Phụng (bên trái) cùng đồng đội kết vòng hoa tưởng nhớ các liệt sĩ Gạc Ma
Cựu binh Nguyễn Văn Thống (quê ở Quảng Bình) là một trong những người may mắn trở về từ cõi chết sau trận chiến. Ngồi nhìn lên trời xanh một lát, ông Thống chia sẻ Gạc Ma là trận chiến mà ông nhớ nhất trong suốt cuộc đời mình. Khi trở về, ông mang trong mình vết thương hạng 1/4.
“Tôi nhớ những tháng ngày lao ngục, cực khổ biết bao nhiêu cùng những người đồng đội. Nhớ nhất là hình ảnh của liệt sĩ Trần Văn Phương- Phó chỉ huy trưởng đảo Gạc Ma trước lúc hy sinh, khi tay anh vẫn còn nắm chặt lá cờ Tổ quốc...”, ông Thống nghẹn ngào.

Tình cảm đồng đội luôn cháy bỏng trong tim những người lính
Tình cảm đồng đội luôn cháy bỏng trong tim những người lính
Cũng như ông Thống, cựu binh Trần Thiên Phụng (quê Quảng Trị) không thể nào quên sự kiện Gạc Ma. Theo ông Phụng, ngày đó ông là lính thuộc Trung đoàn 83- Bộ Tư lệnh Hải Quân được nhận nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền tại quần đảo Trường Sa. Sáng sớm 14/3, quân Trung Quốc bất ngờ tấn công lên đảo Gạc Ma, chiến sự bắt đầu nổ ra.
“Khoảng 6 giờ ngày 14/3/1988, các tàu của ta thả neo, cắm cọc neo, chăng dây để kéo thuyền đưa vật liệu vào đảo, làm nơi cắm cờ Tổ quốc trên đảo. Lúc này tàu Trung Quốc cũng thả thuyền nhôm và nhiều binh lính mang theo súng đổ bộ lên Gạc Ma tranh giành cắm cờ. Thiếu úy Trần Văn Phương cùng một số chiến sĩ đứng chặn tốp lính này thì bất ngờ loạt đạn nã về phía anh cùng đồng đội...”, ông Phụng rướm mắt kể.

Thắp nén hương tri ân...
Thắp nén hương tri ân...
Loạt đạn tàn khốc khiến tàu HQ 604- nơi ông Phụng cùng các đồng đội đang bảo vệ chủ quyền bị bốc cháy rồi từ từ chìm xuống biển. Đã có 64 chiến sĩ nằm lại nơi đảo xa. Ông Phụng là một trong nhiều chiến sĩ bị thương nặng.
“Khi ấy quân ta thì ít và thô sơ, sử dụng tàu vận tải, còn quân địch thì đông lại được trang bị vũ khí, tàu chiến hiện đại. Chúng chuẩn bị từ trước, chủ động tấn công còn bộ đội ta dù bất ngờ nhưng vẫn quyết tâm bám trụ...”, ông Phụng nhớ lại.
Lịch sử ghi danh
Vào những ngày tháng 3 này, để tri ân tưởng nhớ những người đồng đội, nhiều cựu binh Trường Sa đều thể hiện tình cảm bằng những hành động khác nhau, có thể là tổ chức gặp mặt để cùng thả hoa đăng, làm một mâm cơm cúng vọng ra biển, thắp hương khói, cùng quây quần bên nhau chuyện trò...
“Không một ai bị lãng quên và không ai được phép quên lãng”, đó chính là lời mà những người cựu binh Gạc Ma luôn truyền tai nhau để tự nhắc nhở mình và đồng đội hàng chục năm qua.

Mãi nhờ về đồng đội nơi đảo xa của Tổ quốc
Mãi nhớ về đồng đội nơi đảo xa của Tổ quốc
Cựu binh Trần Quang Dũng (huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị) may mắn sống sót và sau khi xuất ngũ đã trở về quê hương miền biển của mình. Suốt 30 năm trôi qua ký ức về đồng đội một thời vẫn luôn thôi thúc ông hướng về với biển. Và vì thế ông đã quyết bám biển nơi quê nhà để mưu sinh dù biết cực khổ...
“Mình đã vay tiền đóng một con tàu nhỏ ra khơi đánh bắt, vừa gìn giữ nghề truyền thống vừa làm bạn với biển, nơi có quá nhiều kỷ niệm...”, ông Dũng tâm sự.
Theo ông Dũng, hằng năm cứ đến ngày 27/1 âm lịch, dù đang đánh bắt hay ở nhà, ông Dũng cùng bạn thuyền cũng làm một mâm cơm nhỏ, thắp nén hương hướng về Biển Đông nơi các đồng đội ông nằm lại. “Nén hương lòng tuy nhỏ, nhưng để ấm lòng các anh em đã nằm xuống cho chúng tôi được sống đến hôm nay. Không một ai bị lãng quên, bởi chúng tôi luôn nhớ về những người đồng đội của mình”, ông Dũng bùi ngùi.
Trưởng ban liên lạc cựu binh Gạc Ma- Lê Hữu Thảo chia sẻ, dù hiện tại mỗi người ở một nơi và hầu hết đều khá khó khăn nhưng những người lính trong trận đánh bảo vệ đảo Gạc Ma ngày xưa vẫn thường xuyên giữ liên lạc, quan tâm, hỏi thăm sức khỏe lẫn nhau.
“Trong những ngày tháng 3 như thế này họ lại tìm về bên nhau cùng ôn lại chuyện cũ và tri ân tưởng nhớ đồng đội của mình. 30 năm thời gian rất là dài với một đời người, nhưng với tôi vẫn không thể nào quên được hình ảnh đồng đội ngã xuống. Rất buồn, rất đau và thực sự chạnh lòng. Chúng tôi muốn làm một điều gì đó, dù là nhỏ nhưng phần nào an ủi thân nhân liệt sỹ và những cựu binh đang còn sống...”, ông Thảo nói.
 Văn Dinh
Theo Báo Mới

Từ sự kiện Gạc Ma: Tổ quốc là gì trong tim tôi?!

Từ sự kiện Gạc Ma: Tổ quốc là gì trong tim tôi?!
(PLO)- “Con đã ra tới nơi cha hy sinh và thấy cha rồi mẹ ơi...”. Trung úy hải quân Trần Thị Thủy (người con duy nhất của liệt sĩ Trần Văn Phương - người đã hy sinh trên đá Gạc Ma, Trường Sa ngày 14-3-1988), gọi về cho mẹ.

Trung úy Trần Thị Thủy hiện công tác tại Lữ đoàn 146, Bộ Tư lệnh Vùng 4 hải quân, là người con duy nhất của liệt sĩ, anh hùng lực lượng vũ trang Trần Văn Phương - người đã hy sinh trong trận chiến đấu bảo vệ chủ quyền trên đá Gạc Ma (Trường Sa) ngày 14-3-1988 đã gọi về cho người mẹ của mình ở đất liền. Chị vừa nói vừa khóc. 
Chị Thủy được bố trí cho theo đoàn thân nhân đi tàu HQ-936 ra thăm Trường Sa vào tháng 3-2010. Khi nghe thông báo tới vùng biển Gạc Ma - Cô Lin - Len Đao, dù say sóng nhưng chị vẫn bật dậy chạy đến mạn tàu, đôi mắt đăm đăm nhìn về phía biển, nơi hơn 20 năm trước người cha chị chưa kịp thấy mặt đã hy sinh...
Từ sự kiện Gạc Ma: Tổ quốc là gì trong tim tôi?! - ảnh 1
Tàu HQ-604 trong sự kiện Gạc Ma, Trường Sa vào tháng 3-1988. (Ảnh tư liệu)
Tổ quốc là gì?
Tôi - một người trẻ 25 tuổi đã bật khóc khi đọc những dòng này trên mặt báo viết về sự kiện Gạc Ma trong những ngày gần đây. Sau 30 năm, nhìn những giọt nước mắt của sự mất mát, đớn đau vẫn đang chảy dài, xuyên qua nhiều thế hệ...
Lần giở những trang báo viết tiếp về sự kiện này, tôi đã tự hỏi mình rằng: Rốt cuộc thì tình yêu đất nước là gì, trong tim người trẻ như chúng tôi?
Tháng 7-2015,  tại chùa Vĩnh Nghiêm (quận 3, TP.HCM) đã diễn ra buổi lễ cầu siêu, tưởng niệm anh linh 64 liệt sĩ Gạc Ma hy sinh vào ngày 14-3-1988. Đó cũng là thời điểm tôi mới biết và tìm đọc nhiều hơn những bài báo viết về sự kiện này, về 64 người con của đất Việt đã ngã xuống để giữ vững chủ quyền biển, đảo của Tổ quốc. Đó cũng là thời điểm tôi cảm nhận rõ ràng hơn về những đau thương, mất mát quá lớn lao của những người mẹ, người vợ, người con của những người lính...
Lục tìm thêm những video tư liệu về sự kiện này, nước mắt cứ vậy mà tuôn ra không cách nào ngăn lại được...
Chợt nhận ra, những con số thống kê thiệt hại, những trận đánh trên trang sử ngày còn ngồi ở giảng đường mà lũ học sinh chúng tôi thường bảo nhau là khô khan quá, dài quá, không nhớ hết... trong suốt 12 năm bỗng trở nên xa lạ. Tôi không rõ, lũ học trò chúng tôi ngày đó và lứa chúng tôi của ngày hôm nay thấy được điều gì sau những trang sử ở trường học? Những giọt máu thấm ướt lá cờ Tổ quốc, giọt nước mắt của sự chia ly, đau đớn và tan nát chảy dài trong im lặng qua nhiều thế hệ cha anh và con cháu của họ...
“Mình yêu đất nước này bao nhiêu? Mình yêu đất nước này theo cách như thế nào vậy?...” - tôi đã tự hỏi mình nhiều lần.
Để tưởng niệm 30 năm sự kiện này, báo VnExpress đã xây dựng một tượng đài trực tuyến để tưởng nhớ đến các anh.
Lật giở trang tiểu sử, câu chuyện về các anh mới càng thấm, càng hiểu lý tưởng của cả một thế hệ trẻ ngày đó. “Con đi vì nước, vì dân thì xóm làng sẽ không bỏ rơi ba mẹ” - liệt sĩ Nguyễn Bá Cường đã trả lời như vậy khi mẹ Ngò của anh hỏi: “Hai anh đã đi bộ đội, giờ con đi nữa, ở nhà ba mẹ đau ốm thì răng?”.
Còn liệt sĩ Lê Đức Hoàng thi đỗ ĐH Sư phạm Hà Nội vẫn quyết đi bộ đội dù cha mẹ khuyên nên chọn nghề giáo cho đỡ vất vả. Trong lá thư gửi ngày 9-3-1988 trước khi xuống tàu đi đảo, anh viết: “Con phải đi Trường Sa cùng các anh em khác. Nơi ấy cần những người lính trẻ như con, Tổ quốc cần chúng con bảo vệ. Bố mẹ giữ gìn sức khỏe, hoàn thành nhiệm vụ con sẽ trở về và xây dựng gia đình. Con sẽ lấy vợ, sinh cháu cho bố mẹ bế bồng…”.
Đến cuối cùng của sự sống và cái chết, những người liệt sĩ ấy vẫn mong trở về đất mẹ, với gia đình. Những đứa con họ rứt ruột đẻ ra ra đi vì đất nước, vì lòng trai trẻ trước vận mệnh nước nhà... Nước mắt của những người cha, người mẹ, con cái của họ sau này không phải là sự oán hận vì đó là lựa chọn của chính họ.
Trước khi đứa con của mình là liệt sĩ Phan Văn Sự lên đường ra đảo, ông Bé đã dặn dò con: “Đã đi thì phải cho đàng hoàng, thấy súng đạn nổ rồi trốn chạy, về nhà tao đánh chết”.
Rồi, bản tin anh hy sinh trên chiếc loa phóng thanh treo ở tường bệnh viện cũng là lúc ông Bé ra đi vĩnh viễn... Đơn vị gửi quân trang của anh về, mẹ Muội cầm chiếc áo hải quân còn thấm mồ hôi, vị mặn muối biển, gỡ ra rồi may lại mặc. Cứ đến ngày giỗ, mẹ Muội lại mặc chiếc áo cắt may từ kỷ vật của con trai, đứng trước ngôi mộ gió của anh thì thào: “Thằng Sự của mẹ hy sinh khi bảo vệ Trường Sa”.
Từ ngày con cùng đồng đội của mình hy sinh, cụ Hoàng Dỏ, cha của liệt sĩ Hoàng Văn Tý, đều bày mâm cơm với 64 cái bát, 64 đôi đũa cúng cho con mình lẫn đồng đội đã nằm xuống giữa trùng khơi. Ông gọi chung cả 64 người lính là con. “Anh em nó sống cùng nhau, hy sinh cùng nhau. Biết đâu lúc chết chúng nó lại bấu chặt nhau dưới đó” - ông nói.
Đó, là tình yêu đất nước!
Từ sự kiện Gạc Ma: Tổ quốc là gì trong tim tôi?! - ảnh 2
Tượng đài Vòng tròn bất tử tại Khu tưởng niệm chiến sĩ Gạc Ma ở Cam Lâm, Khánh Hòa. Ảnh: TẤN LỘC
Tình yêu quê hương, đất nước từ những điều rất thật!
Những người bạn quanh tôi, khi hỏi rằng ngày 14-3 là ngày gì, điều tôi nhận được đa phần là những cái lắc đầu, cười trừ. Những người trẻ chúng tôi, đã biết gì về thế hệ cha anh đi trước của mình, về đất nước mình đang sống, chúng tôi hiểu gì về những cuộc chiến?
Còn tôi, nếu không có cơ hội chứng kiến giọt nước mắt, nghe những lời kể của các anh, các chú, người thân của những người lính, tôi cũng không rõ lòng yêu nước trong mình hiển hiện như thế nào. Gương mặt gào khóc ấy, sự thật về lịch sử ấy sẽ dễ dàng in chặt trong trái tim của mỗi người mà không cần phải học, phải ghi nhớ quá nhiều. Giọt nước mắt của những con người hứng chịu một chặng dài của lịch sử nước nhà đó sẽ níu giữ tôi, một người trẻ phải tự nhắc nhở mình về mối quan tâm dành cho đất nước này.
Người trẻ chúng tôi sẽ không bao giờ thấu hiểu hết tất cả những gì đã diễn ra trong quá khứ. Nhưng chỉ cần một khoảnh khắc nhìn thấy giọt nước mắt lăn dài trên đôi mắt đục ngầu, đầy nếp nhăn của những người mẹ, người cha bao năm mòn mỏi đợi tin con; giọt nước mắt cứa sâu vào tâm thức để tự nhắc nhở mình về tình yêu quê hương, đất nước. Sẽ thật khó để có thể nói tường tận về tình yêu đó hay phải gọi tên nó cho rõ ràng.
Tôi chỉ chắc chắn một điều, lòng mình không thể bội phản trước những nước mắt đã đổ xuống suốt 30 năm nay!
                                        Nguồn: LA HIÊN - Báo Pháp luật (http://plo.vn)

Thứ Tư, 14 tháng 3, 2018

Danh sách ủng hộ từ 14/3 đến 31/3/2018


STT
Họ và tên
Địa chỉ
Hạt mầm
Tiền mặt (VNĐ)
01
Đoàn Thị Thanh Tâm
Chưa biết địa chỉ

200.000
02
PGS. Hà Thanh Việt
Trường CBQLGD TP.HCM

2.000.000 
03
Lê Thị Thùy Dung
Q.9, TP.HCM
02 kg

04
Đào Thị Bình Dương
Lớp GD015, Khoa KHQL, Đại học Thủ Dầu Một, Bình Dương
100g

05
Nguyễn Thị Mai Linh
Lớp GD015, Khoa KHQL, Đại học Thủ Dầu Một, Bình Dương
100g

06
Nguyễn Thị Trang
Lớp GD015, Khoa KHQL, Đại học Thủ Dầu Một, Bình Dương
100g

07
Dương Văn Lĩnh
Đại học Tây Bắc, Sơn La

500.000
08
Lưu Thị Hồng Ban
Yên Bái

200.000
09
Một bạn chưa rõ tên
Huế

1.000.000
10
PGS. Phước Minh Hiệp
Tạp chí Cộng Sản, TP.HCM

1.000.000
11
Tập thể lớp 12A2 + GVCN, Trường THPT Nguyễn Trung Trực
Gò Vấp, TP.HCM2.000.000
12
Tạ Thị Hoàng Oanh
Khoa QLGD, Trường CBQLGD TP.HCM

500.000
13
Đặng Thị Hoa
P.TCHC, Trường CBQLGD TP.HCM

500.000
14
Đặng Thị Phượng
P.TCHC, Trường CBQLGD TP.HCM

100.000
15
Phan Thị Mai
P.TCHC, Trường CBQLGD TP.HCM

200.000
16
Trần Thị Hảo
Khoa QLGD, Trường CBQLGD TP.HCM

600.000
17
Cháu Bùi Minh Trí 
Quận Thủ Đức, TP.HCM

100.000
18
Bé Panda
Quận 12, TP.HCM

500.000
19
Bạn Phương
Bang Arizona, Hoa Kỳ

200.000
20
Cháu Thảo Linh
TP.HCM

100.000
21
Cháu Thanh Quang
TP.HCM

100.000
22
Hai bạn sinh viên
Học viện Hành chính quốc giá TP.HCM
500g

23
Lê Thị Thanh Loan
Trường CBQLGD TP.HCM

1.000.000
24
Đỗ Thị Ngọc Liên
Nguyên Phó Hiệu trưởng Trường CBQLGD TP.HCM

500.000
25
Cháu Anh Thư
Trường THCS Phan Đăng Lưu - Quận Phú Nhuận, TP.HCM

300.000
26
Cháu Phương Anh
Trường Tiểu học Nguyễn Thái Sơn, Quận 3, TP.HCM

200.000


Tổng cộng
2,8kg
11.800.000